Burnout trong ngành HR — dấu hiệu và cách mình thoát ra
Sophie Trương
HR Enthusiast · TA Supervisor
Có một giai đoạn mình đi làm mà không còn cảm giác gì nữa.
Không phải ghét công việc. Không phải muốn nghỉ. Chỉ là… trống. Sáng vào văn phòng, làm xong việc, về nhà, ngủ, lặp lại. Những thứ từng khiến mình hứng thú — tìm được ứng viên phù hợp, xây được một quy trình mới — bỗng nhiên không còn cho mình cảm giác gì cả.
Mình không biết đó là burnout. Mình chỉ nghĩ mình đang mệt.
Nhưng mệt thì ngủ là hết. Còn cái này — ngủ đủ giấc rồi vẫn thấy như vậy.
Dấu hiệu burnout — và tại sao HR hay bỏ qua
Burnout không đến ầm ầm. Nó đến từ từ, rất khẽ, đến mức bạn không nhận ra cho đến khi đã ở rất sâu trong đó.
Nhìn lại, mình thấy những dấu hiệu này xuất hiện từ sớm — nhưng mình đã bỏ qua hết:
Về thể chất:
Về tinh thần:
Về hành vi:
HR đặc biệt dễ bị burnout vì bản chất công việc là liên tục đáp ứng nhu cầu của người khác — ứng viên, nhân viên, sếp, các phòng ban. Và trong vai trò đó, rất dễ quên đi nhu cầu của chính mình.
Mình burnout khi nào
Công ty đang trong giai đoạn tăng trưởng nhanh — khối lượng công việc HR tăng gấp đôi nhưng nhân sự team vẫn vậy. Mọi việc đổ dồn vào một mình mình: deadline chồng deadline, yêu cầu từ mọi phòng ban, và cái cảm giác không bao giờ làm xong.
Không có ai giúp. Không có hệ thống đủ tốt. Chỉ có mình và danh sách việc dài không có điểm cuối.
Mình làm thêm giờ mỗi ngày. Cuối tuần cũng mở laptop. Từ chối gặp bạn bè vì "bận". Bỏ việc tập thể dục vì "không có thời gian".
Khi vượt qua được đợt bận đó, thay vì cảm thấy vui — mình chỉ cảm thấy… rỗng. Như cái bình bị đổ hết nước ra mà không ai rót lại.
Đó là lúc mình nhận ra mình đã sai từ lâu rồi.
Cách mình recover
Mình không recover qua một đêm. Nhưng có một số thứ thật sự giúp ích:
1. Đặt tên cho nó
Nghe kỳ, nhưng việc tự nhận "mình đang burnout" quan trọng hơn mình nghĩ. Nó cho phép mình nhìn nhận vấn đề thật sự thay vì cứ cố gắng "làm cho qua".
2. Lấy lại một khoảng trống nhỏ mỗi ngày
Mình bắt đầu với việc không làm gì trong 30 phút sau khi về nhà — không điện thoại, không laptop, không tin tức. Chỉ ngồi, uống nước, để đầu óc không phải xử lý gì. Rất đơn giản nhưng hiệu quả hơn mình tưởng.
3. Nói chuyện với người ngoài công việc
Mình gặp lại một người bạn từ thời đại học — người không làm HR, không biết gì về HR — và kể chuyện. Nghe mình tự kể lại từ đầu, mình mới thấy mình đã bỏ quên bản thân ở đâu và từ khi nào.
4. Đặt ranh giới — và giữ nó
Mình ngừng trả lời tin nhắn công việc sau 8 giờ tối. Lúc đầu cảm thấy có lỗi. Sau 2 tuần nhận ra: không có việc gì thật sự khẩn cấp đến mức không thể chờ đến sáng hôm sau.
5. Cho phép mình làm việc ít hơn một chút — tạm thời
Đây là thứ khó nhất. Mình vốn không quen với việc "chưa xong hết". Nhưng mình học được rằng làm 70% công suất trong trạng thái tốt còn hiệu quả hơn làm 120% trong trạng thái kiệt sức.
Ngăn ngừa lâu dài — những gì mình thay đổi về cách làm việc
Sau đợt đó, mình nhìn lại và thay đổi một số thứ trong cách vận hành:
Đặt giới hạn tuyển dụng mỗi đợt. Không phải mình không muốn giúp — mà vì chất lượng tuyển dụng sẽ giảm khi mình bị dàn trải quá mỏng. Mình học cách trình bày điều này với sếp bằng dữ liệu thay vì cảm xúc.
Xây quy trình thay vì gánh bằng sức người. Mình tốn 2 tuần tạo template, checklist, và hướng dẫn cơ bản — để lần sau có người mới hỗ trợ mình có thể đào tạo nhanh, thay vì mình phải làm tất.
Theo dõi năng lượng, không chỉ theo dõi việc. Mình thêm vào thói quen cuối tuần: ghi lại tuần này mình cảm thấy thế nào, không phải chỉ làm được gì. Nếu 2 tuần liên tiếp cảm giác cạn kiệt — đó là tín hiệu cần điều chỉnh trước khi quá muộn.
Lời nhắn cho bạn — nếu bạn đang cảm thấy như mình lúc đó
Nếu bạn đang đọc bài này và nhận ra một vài điều trong đó quen quen — mình muốn nói thẳng: đừng chờ đến lúc hoàn toàn kiệt sức mới dừng lại.
Bạn đã từng trải qua burnout chưa? Điều gì đã giúp bạn?